Chủ Nhật, 10 tháng 11, 2013

Mọi người đọc Cô bé cao 1m và ước mơ vào đại học.

Gia đình bạn bè nên em đã nắm phấn đấu để không phụ sự đợi mong của mọi người"

Cô bé cao 1m và ước mơ vào đại học

Quảng Nam); chiều cao 104cm. Học trò lớp 12/11. Cô chỉ nặng 8 lạng và thể trạng sức khỏe rất yếu. Thảo mới chỉ được 16kg. Dù ngoại hình không được như các bạn trong lớp. Trong mắt cô học sinh bé nhỏ luôn trào lên một hy vọng "nếu một ngày tôi được lớn". Ba mẹ nặng nhọc lo cho Thảo rất nhiều. Tỉnh Quảng Nam. Thảo nhớ ngày mới vào học cấp ba. Đường đến trường xa xôi. Dù khó khăn tới đâu.

Không chỉ học tốt môn văn. Có lẽ môn thể dục quốc phòng bị bỏ trống cũng là điều hối tiếc của Thảo. Nhưng em sẽ ráng hết mình để mang lại niềm tin và niềm tự hào cho ba mẹ. Thảo muốn một lần được tự mình đạp xe đến trường mà không phải để người khác đèo cho thỏa niềm mong mỏi từ những ngày còn ấu thơ. Trong thời gian tới. Trong gia đình không có ai thấp bé. Thanh Thảo xin bác mẹ cho được ở trọ để tiện đi học.

Huyện Đại Lộc. Gặp xấu số trong cuộc sống hay đặc biệt như mình sẽ luôn có một ước mong cháy bỏng và vươn lên.

Thanh Thảo còn là tấm gương cho các bạn trong trường. Thảo đã tự khẳng định mình khi trở thành một trong những học trò đại diện của trường tham dự kì thi học trò giỏi văn cấp tỉnh và em có thành tích học tập khá tốt.

Sau này nên người đền đáp công ơn của cha mẹ. Một tháng mẹ cho em khoảng 100 nghìn đồng để đóng tiền học thêm. Ngoài việc học tập thật tốt để đền đáp công ơn bố mẹ thì cô học sinh này chẳng thể làm gì khác.

Thanh Thảo còn có đặc tài về "tâm lý". Nên chi Thảo luôn dặn lòng mình "phải học". Chỉ cần nghĩ về cha mẹ phải chịu bao vất vả thì dù trong người có mệt yếu. Thảo tâm sự: "Khó khăn lớn nhất của em là trong việc sinh hoạt hàng ngày. Tính cách vô tư lự. Em biết kinh tế gia đình mình bấp bênh lắm.

Nhẹ cân như Thảo. Em hay bị ốm đau. Thảo luôn khát khao thi đỗ vào ngành tâm lý học của trường ĐH Khoa học từng lớp và nhân văn tại TP. Sau đó em sẽ thực hiện nốt những ước mơ vẫn đang còn dang dở của mình.

Nhiều thầy cô và bạn bè còn lấy em làm động lực vượt qua khó khăn tiếp chuyện gắn với ngôi trường này.

Quan sát mọi người xung quanh và tự mình trải nghiệm. Nhưng Thanh Thảo luôn tự tin trong giao dịch cũng như đàm luận bài vở cùng các bạn.

HCM. Không ngại khó. Nhưng được sự giúp đỡ của thầy cô. Nhanh nhẹn. Em mong trong cột điểm quốc phòng của mình được ghi bằng những con số.

Mong được cầm tay em nhỏ dắt qua đường. Thảo có thói quen quan sát cuộc sống. Được tự tay dọn đồ lên gác mỗi khi mùa lũ tràn về. Trong lớp noi theo. Một đôi chân vững chắc. Chính những mong ước còng đó đang tiếp thêm sức mạnh để cô bé "hạt tiêu" thực hành ước mơ vào đại học của mình. Bạn đừng ngần ngại làm bất cứ việc gì. Những mong ước tưởng dường như đơn giản nhưng với Thảo thì khó có thể thực hành được.

Với Thảo. Tuy nhiên. Thanh thảo chỉ coi đó là tài lẻ của mình. Không chỉ là cô học sinh có ngoại hình khá đặc biệt. Ngại khổ vươn lên. Khi ngồi cùng người khác. Những bài văn điểm 9 cộng với biệt tài về tâm lý. Thảo mong mình có một sức khỏe tốt.

Còn những người khuyết tật

Cô bé cao 1m và ước mơ vào đại học

Mắt Thanh Thảo lại rưng rưng. 9 năm liền đạt học trò giỏi; thành viên đội học sinh giỏi văn của trường; mơ ước trở nên chuyên gia tư vấn tâm lý.

Ráng vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống. Suy nghĩ. Trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ (Đại Lộc. Nấu cơm. Ba mẹ còn lo cho chị gái là sinh viên đại học Bách Khoa Đà Nẵng. Cô bé 16kg. Nghị lực phi thường Thảo sinh ra tại một thôn nghèo ở Đại Đồng. Thảo kể: "Mỗi lần về nhà. Thanh Thảo hiện đang là học trò lớp 12 của trường THPT Huỳnh Ngọc Huệ (Đại Lộc. Thảo có thể phán đoán được suy nghĩ và tâm lý của người đó.

Ba mẹ phải làm việc rất khó nhọc để nuôi Thảo học xa nhà. Chan hòa và sở hữu giọng nói khá dễ thương. Từ đó có thời kì học tập tốt hơn. Hoặc ngồi đối diện. Chính vì không ngại tiếp xúc với người khác. Chịu thương chịu khó tìm tòi. Được thầy cô. Bạn bè nhận xét là người chăm ngoan. Hơn nữa 18 năm nay gom nhặt được bao lăm tiền ba mẹ đều lo thuốc men chữa chạy để Thảo có một sức khẻo tốt.

Cô bé "hạt tiêu" đã đặt ra cho mình nhiều dự định trong tương lai. Chỉ có tự mình vượt qua mọi khó khăn mới có thể gặt hái được nhiều thành tích trong học tập cũng như trong cuộc sống. Đi lại khó nhọc. Tuy nhiên. Và nếu một ngày được lớn lên "em sẽ không ngại ngần nhìn vào ánh mắt của một ai đó".

Em hoàn toàn phụ thuộc vào người khác. Võ Thanh Thảo biệt tài tâm lý và mơ ước vào đại học Với dáng người nhỏ.

Đó là ước mơ đơn giản mà bao bạn bè khác của Thảo vẫn làm được. Đi lại không được thuận tiện như các bạn. Cân nặng 16kg. Làm những công việc hàng ngày thay bố mẹ.

Đó cũng là động lực lớn đối với Thanh Thảo. Mai Hằng.

Quảng Nam). Khi nhắc tới những khó khăn mà mình phải vượt qua. Nhiều bài tập khó em cũng không sờn lòng. Đến nay khi đã 18 tuổi trở nên học trò trung học. Nhường ghế cho cụ già trên xe bus. Thảo muốn được đi chợ. Chi phí linh tinh. Bạn bè trong lớp không ai trêu nhưng mấy đứa trẻ con nhìn thấy thì hỏi "bạn học lớp mấy?". Thảo chia sẻ: "Nếu bạn có thân thể khỏe mạnh.

Phải tự khích lệ mình nuốm. Sau này mới giúp được ba mẹ và những người đặc biệt như mình.

Sức khỏe không được tốt nên gia đình cũng rất lo lắng cho mai sau của em sau này. Ngày mới sinh. Vì thế em phải cố tùng tiệm. Tìm cho mình một ước mơ thực sự và đừng bao giờ trường đoản cú ước mong của mình".

Mỗi lần nhắc đến cha mẹ. Mong các bạn hãy sống thật hữu ích cho từng lớp. Có 9 năm là học sinh giỏi Võ Thị Thanh Thảo sinh 11/06/1995. Em đi học vất vả lắm. Thanh Thảo luôn cố gắng học tập để biến mong ước thành hiện thực.

Gia đình rất khó khắn. Thanh Thảo luôn được bạn bè và thầy cô trong trường yêu mến. Tháng nào còn dư tiền là em đưa lại cho mẹ".

Bằng nghị lực phi thường và sự động viên của gia đình. Em xin mẹ 50 nghìn đồng để tiêu vặt nhưng có tuần em không xin. Nên Thảo có thể hiểu và nắm bắt tình cảm của họ rất nhanh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét