Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Hậu trường phim Việt: mới nhất Cười ra nước mắt.

Trong phần mới nhất Ghost Rider Spirit of Vengeance (2011), a ma tơ Nicolas Cage đã cưỡi chiếc Yamaha VMAX tên tuổi

Hậu trường phim Việt: Cười ra nước mắt

Không có trường quay hoành tráng, không có đội ngũ hỗ trợ chuyên nghiệp, không có vốn đầu tư khủng.

Dàn diễn viên Mỹ nhân kế hầu như phải tự mình thực hành các pha hành động.

Cụ thể, hai chiếc xe đã được kéo dài khung, “độn” thêm chi tiết, thay bộ vỏ mới. Quá ít chứ không phải quá “khủng”. Sau khi ra rạp vài ngày, nhà sản xuất phim Lửa Phật hé lộ số tiền “khủng” để đầu tư cho 2 chiếc xe mà nhân vật Đạo (Dustin Nguyễn) và Long (Roger Yuan) dùng trong phim.

Chính anh cũng nói làm phim ở Việt Nam dễ hơn ở Hollywood, ít cạnh tranh, luật lệ cũng dễ chịu. Họa sĩ thiết kế Mã Phi Hải tiết lậu, nguyên “xác” hai chiếc xe ban sơ đã mua hết 100 triệu đồng. Khi đèn chuyên dụng bật lên thì căn phòng không khác gì lò bánh mì, khi quay xong bước ra người ướt đẫm như tắm hơi.

Thành thử, mỗi khi đến một chỗ quay mới, thấy người ta vồn vập quan hoài, quý mến thú thiệt tôi thấy lo hơn là thấy vui. Có nhiều lúc cả đoàn phim phải chờ lúc chủ nhà đi ngủ mới bắt đầu. Cũng đồng tình cảnh bị gia chủ “hắt hủi” vì không chịu nổi sự đảo lộn của mấy chục con người, diễn viên Minh Hằng nhớ hoài thời gian dự bộ phim Ngôi nhà hạnh phúc.

Báo hại, cả đoàn phim phải đóng máy để chờ bộ tóc giả khác được đặt mua từ Sài Gòn chuyển xuống.

Một diễn viên tiết lậu, cái lợi khi sắm đồ “siđa” là không sợ đụng hàng, giá cả phải chăng, tìm được áo quần cỡ rộng lại càng hay vì có thể thoải mái đi “bóp” lại đúng phom của mình. Phần ấn tượng còn lại là phụ thuộc vào khâu “độ”.

Già lão rồi, chả còn sức mà đi nữa”. Trước khi xuống Đồng Tháp Mười quay phim Mùa sen cạn, anh quyết định tự đầu tư một bộ tóc giả có giá vài triệu đồng. Chiếc motor “khủng” được Dustin Nguyễn lái trong phim Lửa Phật được đầu tư với số tiền khá. Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng vốn được tiếng là. Chủ nhà nào hiền còn chịu đựng, chớ gặp người khó là bị đuổi khéo luôn.

Thế nên cũng vì muốn đầu tư tiền làm phim chỉn chu mà vợ chồng Đức Thịnh - Thanh Thúy phải bán cả căn chung cư đang sống. Quốc Thuận kể mới đây thôi, trong một bộ phim truyền hình anh tham dự, “mấy ngày đầu quay ở quận Thủ Đức, sau chủ nhà đuổi khéo vì có người nhà ở nước ngoài về. Mưa lớn quá thì cả đoàn phim chen nhau núp trong xe chở đạo cụ

Hậu trường phim Việt: Cười ra nước mắt

Người mẫu, diễn viên Thanh Hằng tiết lộ, vì không ai có thể đóng thế nên Kiều Thị phải tự mình xông pha đảm nhận tất tật các cảnh nguy hiểm, hậu quả là trên chân cô vẫn còn một vết thẹo kỷ niệm Mỹ nhân kế. Mới được chừng hai ngày chủ nhà lại không cho quay vì đoàn phim. Cascadeur cũng chẳng thể đóng thế trong những cảnh quay đòi hỏi diễn viên phải té ngã nhiều, vì khó ai có thể thế được cái lưng hay đôi chân dài của Thanh Hằng trong những trang phục sexy như vậy”.

Lửa Phật là một điển hình. Như Hollywood hoặc các nước bạn trong khu vực châu Á có nền điện ảnh phát triển, thế nên đôi khi làm được một bộ phim Việt hay thật lắm truân chuyên. Bàn ghế, tranh treo tường bị xê dịch lung tung để phục vụ cho bối cảnh. Chiếc xe này có giá gốc đã hơn 500 triệu đồng (25. Đạo diễn Công Ninh vẫn nhớ hoài lúc anh dự phim Lẵng hoa ái tình, bộ phim sitcom đầu tiên của Việt Nam.

Công Ninh cảm thán: “Thử nghĩ coi, một đoàn phim mấy chục con người, khỏi nói cũng biết mượn nhà người dân quay được vài bữa kiểu gì cũng phá cho không còn là nhà nữa.

Ấy thế mà, rơi xuống sông, tay anh vẫn ôm chặt đầu mà tóc thì không thấy đâu. Quay, đi lại cũng phải rón rén, nói chuyện phều phào. Còn đa phần những phim khác anh tham dự nếu phải quay giữa đồng không mông quạnh thì bị phơi nắng là chuyện thường nhật.

Phim quay hàng mấy tháng trời, đôi khi diễn viên phải băng rừng lội suối, dầm mưa dãi nắng chẳng khác gì nông dân nhưng tiền cát-sê bèo bọt thì chẳng ai muốn góp mặt. Bởi lẽ từ sau phim đó, anh chẳng có thời cơ tham dự một bộ phim nào.

Cô nào yếu yếu, chui vô đó mà diễn không được phải quay đi quay lại nhiều lần có khi xỉu luôn”. Không ai đủ chuyên nghiệp để nghĩ ra một cách bảo hộ khác nên đành khỏi bảo hộ.

Phim tâm lý xã hội thì không lo về kỹ thuật, bảo hộ và trang phục, nhưng vấn đề tài chính cũng khiến không ít đạo diễn đau đầu.

Diễn viên thì dễ thôi, quay đâu thì đi đó, chỉ khó cho ông đạo diễn, chỉ có bối cảnh ngôi nhà của nhân vật chính mà quay tới 3 nơi. Tưởng thế đã là đáng ngạc nhiên lắm rồi nhưng Mã Phi Hải vẫn chẹp miệng chê đắt, bởi lẽ “độ” để đóng phim nên phải gắn thêm nhiều chi tiết thừa, còn không sẽ còn rẻ hơn nữa.

Diễn viên quay xong có ghế nằm nghỉ ngơi, máy lạnh mát rượi để chờ đến phân cảnh khác.

Công Ninh cho biết làm diễn viên không hề sung sướng, thậm chí có những cảnh quay xong mà ai yếu người sẽ xỉu luôn. Còn chuyện bị đuổi khỏi địa điểm quay hình như đã trở thành quá quen thuộc đến nỗi không diễn viên nào lấy làm lạ

Hậu trường phim Việt: Cười ra nước mắt

Khó ló. Nhưng ai say mê dòng phim giả tưởng có motor chắc đều đã từng xem Ghost Rider của Mark Neveldine và Brian Taylor. Quốc Thuận tự tin nói khi bay xuống anh sẽ dùng hai tay giữ tóc lại.

Đùa thôi, mọi chi tiết đã được tâm tính để đảm bảo an toàn”, anh cho biết. Chứng cứ là mấy năm qua các đạo diễn Việt kiều đang kéo nhau về nước làm phim. Số tiền được tiết lậu là hơn 100 triệu đồng khiến không ít người té ngửa vì nó. Rơm K (Mốt & Cuộc Sống). Phá quá lại phải chuyển qua quận Bình Tân. Cả đoàn phim chui trong một căn phòng nhỏ, tất cả cửa sổ, lỗ thông gió đều được bịt kín.

Sướng, mỗi năm chỉ làm một phim, lại còn được đầu tư vốn lớn, quy tụ diễn viên ngôi sao. “Hoàn thành xong ê-kíp phải chạy thử cho đoàn phim coi để họ yên tâm, lỡ có sao thì chết trước (cười). “Bèo” nhờ sự sáng tạo của ê-kip. Vậy là đoàn phim chuyển sang quận 6. Ai bảo diễn viên là sướng?  Nhà sản xuất khổ vì một nỗi, diễn viên cũng khổ không kém.

Các tiệm bán đồ thanh lý. Có điều, anh cũng dìm: “Chỉ khó một nỗi chúng ta không có kinh nghiệm làm phim lâu năm, không có cả bộ phận chuyên bảo hộ hoặc lo phục trang cho phim.

Đạo diễn Nguyễn Quang Dũng rất băn khoăn vì điện ảnh nước nhà không có bộ phận chuyên bảo hộ và lo phục trang chuyên nghiệp cho phim. Vì ai cũng sợ, lỡ bị đuổi thì không biết phải làm sao. Còn những diễn viên hạng xoàng một năm tham dự cả chục phim, cát-sê ít oi thì cứ thẳng tiến. Còn chuyện diễn viên phải tự sắm sửa phục trang cho vai diễn là chuyện thường nhật ở huyện.

Tự thân vận động  Cũng vì không có bộ phận phục trang mà diễn viên hài Quốc Thuận gặp phải một tình huống dở khóc dở cười.

Công Ninh kể lại: “Những phân đoạn phải giả cảnh ban đêm mới thật kinh hoành

Hậu trường phim Việt: Cười ra nước mắt

Tỉ dụ này nêu ra không phải để so sánh mà để thấy, để có được cái chữ “khủng”, nhà làm phim Việt đã có những sáng tạo khó ngờ.

Sướng đến vậy nữa! Đoàn phim thuê một trường quay thênh thang ở Củ Chi. Sao hạng A, lâu lâu tham gia một phim, cát-sê cả trăm triệu đồng thì sắm hàng hiệu. Điểm nhấn của phim Ngôi nhà hạnh phúc chính là bối cảnh ngôi nhà, nếu bị “trục xuất” thì tất công sức đã bỏ ra sẽ. 000 USD), chưa tính phí “độ” lại cho đúng với tinh thần của phim.

Rất ít dự án điện ảnh bây giờ có nhà tài trợ y phục nên các diễn viên vẫn mạnh ai nấy chi. Tiêu ma, phải tìm bối cảnh mới và quay lại từ đầu. Còn muôn nghìn chuyện hậu trường nghe qua thì vui mà ngẫm lại thì thấy thật buồn cho nền điện ảnh kém chuyên nghiệp của nước nhà.

Vì biết kiểu gì vài bữa nữa thôi, mấy tình cảm yêu thương này sẽ chỉ còn là dĩ vãng”. Bao lăm người lặn tìm cả buổi vẫn không ra. Lúc làm Mỹ nhân kế, tôi vẽ ra một chiếc áo yếm rất đẹp, gợi cảm nhưng khổ nỗi vì nó gợi cảm quá nên diễn viên chẳng thể mặc thêm đồ bảo hộ bên trong.

Không có tiền đầu tư xế xịn thì chỉ còn cách biến xế thường thành xế. Có vẻ xịn. Toilet thì quá tải. Trong một cuộc phỏng vấn với Mốt & Cuộc Sống, nam diễn viên gạo cội Thế Anh cho biết: “Đóng phim thì tôi máu lắm, nhưng nghĩ đến cảnh ăn bờ ngủ bụi suốt ba bốn tháng giời mà cát-sê chỉ khoảng 30 triệu đồng, tôi hết ham.

Khôn  đôi khi cái khó ló cái khôn, chính trong tình cảnh thiếu thốn lại giúp những người làm điện ảnh nước nhà phát huy hết sức sáng tạo.

Rốt cuộc, đành nghĩ ra giải pháp cho nhân vật chính chuyển nhà”. Biết vậy để nhủ lòng phải có cái nhìn thông cảm hơn với những bộ phim Việt, bởi đằng sau đó là rất nhiều mồ hôi, nước mắt. Tuốt chỉ nhằm mục đích biến một chiếc xe bình thường 125 phân khối trở thành hoành tráng như một chiếc 750 phân khối mà vẫn có thể chạy ngon.

Tuy thế, thích ứng với điều này, nhiều nhà sinh sản phim đã trở thành rất linh động. Đến một cảnh quay phải té nhào xuống sông, đạo diễn Nguyễn Dương cẩn thận nhắc anh dùng băng keo hai mặt để dán tóc lại dự phòng trôi mất. Cha mẹ con cái dắt nhau ra ở nhà thuê để dồn tiền làm phim.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét