Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013

28 năm tìm hài cốt chồng

Bà Phạm Thị Thảnh, vợ Anh hùng LLVTND Bành Văn Trân, nhớ lại kỷ niệm xưa.

Lúc đó hai người đều cùng 22 tuổi, trông họ rất xứng đôi khiến ai cũng nắc nỏm: đúng là “trai anh hùng, gái thuyền quyên”. Sau đám cưới, tuần tự 4 đứa con ra đời, chị ở nhà cùng bố mẹ chồng làm lụng nuôi con để anh yên tâm hoạt động cách mệnh. Khi rảnh rang, anh phụ vợ coi ngó con và lo việc đồng áng. Dự Đội Biệt động Sài Gòn - Gia Định, anh luôn phải “vào sinh ra tử” chống chọi trực diện với quân thù, nhưng nhờ người vợ trẻ động viên nên anh đã hoàn thành xuất sắc mọi nhiệm vụ được giao. Năm 1965, anh chỉ huy cánh quân đánh chiếm trường bay Tân Sơn Nhất khiến kẻ thù kinh hồn hết hồn hết vía.

Sau trận đánh chấn động đó, anh được phong danh hiệu Anh hùng LLVTND. Trong Chiến dịch Xuân Mậu Thân 1968, anh cáng đáng cánh quân đánh vào các cơ quan đầu não của địch ở trọng tâm Sài Gòn. Khi trở về cứ, anh đứng ngồi không yên vì đồng đội vẫn còn trong sào huyệt địch, anh liền quay lại tìm đồng đội nhưng có tên chiêu hồi chỉ điểm khiến anh bị địch bắt và đưa về giam ở khám Chí Hòa. Sống trong cảnh chồng bị bắt khi đứa con út mới vài tháng tuổi, chị chỉ biết nén đau thương, gửi con cho mẹ chồng và thay chồng tiếp kiến hoạt động cách mạng. Rồi chính chị cũng bị địch bắt, chúng giam chị ở các nhà tù, khám lớn và tra tấn rất dã man nhưng do không khai phá được gì nên sau hơn 1 năm nhốt, chúng đành phải thả chị.

Ngày miền Nam hoàn toàn phóng thích, mọi người nô nức đón người thân trở về nhưng chị càng mong, người chồng càng bặt tăm. Mẹ chồng chị là Bà mẹ Việt Nam anh hùng Trần Thị Trọng, hễ thấy ai đi qua hơi giống con trai mình, bà liền rối rít: “Thằng Trân nó về kìa..”. Thấy vậy chị lại nghẹn ngào: “Chắc anh ấy hy sinh rồi má ơi…”. Thương nhất là cha chồng, trong phút hấp hối, ông không nói ra hơi mà dùng 4 ngón tay ngoắc ra hiệu mọi người hãy đi báo tin cho 4 con trai về gặp cha gấp, nhưng cả 4 người con trai đều không về vì các anh đã vĩnh viễn nằm lại trên các mặt trận. 2 năm sau phóng thích (năm 1977), tức 9 năm sau ngày anh hy sinh, chị mới nhận được giấy báo tử ghi anh “hy sinh tháng 5-1968, không tìm thấy hài cốt”. Dù biết anh không còn nữa, nhưng chị vẫn quyết tìm anh cho bằng được, dẫu chỉ còn nắm xương tàn. Chị đi khắp nơi, lúc đến Bà Điểm - Hóc Môn, lúc đi cứ Trung ương Cục ở Tây Ninh, có lúc còn khăn gói ra tận Đà Nẵng tìm chồng nhưng vẫn không thấy.

Sau 28 năm cách biệt và nhờ mọi người giúp đỡ, năm 1996, chị mới tìm thấy hài cốt anh ở khu trường đua Phú Thọ. Bây giờ tên Anh hùng LLVTND, liệt sĩ Bành Văn Trân được đặt tên cho một con đường và một trường trên địa bàn quận Tân Bình, các cháu nội kiêu hãnh khi đang học tại ngôi trường mang tên ông nội của mình.

NGỌC LAN


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét