Về Messi và Ronaldo, phải dìm không dễ gì trong cùng một khoảng thời gian tương đối dài, người xem bóng đá lại chứng kiến hai siêu sao cùng một lúc, so đo ở mức độ và tầm ảnh hưởng tương đương rõ rệt đến thế. Sự tương phản càng làm "cặp đôi" này trở thành đặc biệt hơn. Một thì được nuôi dưỡng từ nhỏ và phát triển trong một môi trường hoàn hảo, một thì bươn trải từ một hòn đảo miền quê, qua bao nhiêu thăng trầm để khoác lên mình chiếc áo hoàng gia Madrid. Một thấp nhỏ nhưng khéo, nghệ thuật, tinh vi trong xử lý, còn một cao to, cơ bắp với những cú sút và các pha bứt tốc đầy sức mạnh. Một thâm trầm ít nói, một tự tín, sảng khoái, trông nom hình ảnh ngoài mặt. Một chơi cho Barca, một đá cho Real. Có quá nhiều thứ để làm nên một "cặp đôi kinh điển". Không ai một mình làm nên sờ soạng Nói cho cùng, người ta yêu thích Ronaldo vì họ bái phục và học hỏi từ anh, được truyền lửa từ anh một thứ nghị lực phi thường, một ý thức lạc quan và khát khao không giới hạn, chứ nào phải vì Ronaldo là huyền thoại một mình đưa Bồ Đào Nha quán quân World Cup, EURO? sự thực là chẳng có Sự thật nào như thế cả, Ronaldo cũng có những hạn chế của mình, nhưng người ta xem anh thi đấu là để thưởng thức cách một con người vươn đến thành công bằng niềm mê say mạnh mẽ. Dù cách đá của anh ngày càng đơn giản, ít ngẫu hứng mà hiệu dụng hơn, nhưng vì khi nhìn thấy Ronaldo, những người trẻ có thêm niềm tin, có thêm khát vọng, còn những người già được nhớ về thời trẻ trai, nên fan của CR7 vẫn tăng lên từng ngày, họ hướng về anh như một biểu tượng của hoài bão vậy. Trong khi đó, Messi lại là biểu trưng cho sự dị biệt, cho lối đá bóng đẹp mắt, trí não gần như là bản năng. Người ta ngưỡng mộ Messi về bản tính là vì những xúc cảm mà chỉ anh mới đem lại được, những pha bóng mà chỉ anh mới làm được, người ta ái mộ, người ta ham. Dẫu vậy, một mình Messi không làm nên bóng đá. Anh ít khi tỏ ra bế tắc, nhưng mỗi lần tikitaka im tiếng, sự biến mất của Messi lại trở nên rõ ràng, đó là những trận lượt đi trước Milan, gặp Real, và rồi Bayern ở mùa giải vừa qua. Ở tuyển quốc gia, M10 đang chơi ngày một thuyết phục, nhưng hồ hết là ở những giải đấu, vòng đấu không chính thức, cũng như trước các đối thủ chẳng so được với Arghentina về lực lượng. Không thể lấy đó làm lý do để tôn vinh một cầu thủ đã từng giành mọi vẻ vang, mọi danh hiệu cao quý nhất cả cá nhân chủ nghĩa lẫn tập thể cùng với Barca. Hay nói rộng hơn, không thể khi thua thì bởi đồng đội "kém", còn khi thắng thì đều bởi M10. Ngược lại, đội bóng thất bại không phải lỗi của riêng anh, và thắng lợi cũng không phải chỉ nhờ anh mà thắng. M10 không phải một vị thánh, anh đơn giản là một cầu thủ xuất sắc như cá gặp nước khi đứng giữa tiki-taka. Không cần ngu hóa cá nhân chủ nghĩa nào cả, bởi mỗi người có một sở thích khác nhau, quan niệm về cái tốt, cái đẹp khác nhau. Khi chọn một người để yêu thích, chúng ta bị lôi kéo bởi xúc cảm mà họ tạo ra, bởi những bài học trên con đường thành công của họ ăn nhập với những triết lý mà chúng ta theo đuổi. Hãy nhìn Zidane giúp đội tuyển Pháp vùi dập Brazil 3-0, nhìn cách anh làm nhạc trưởng dẫn đội Pháp chẳng ai đánh giá cao vào đến chung kết World Cup gặp Ý, hay nhớ đến những gì Maradona từng trình bày, đó là những lúc mà cá nhân trở nên rực sáng nhất, nơi tập thể phải dựa vào một con người để leo đến đỉnh cao. Còn Messi và Ronaldo của ngày nay, vẫn còn thời kì để họ tiếp kiến những chặng đường với niềm say mê bóng đá. Và dù họ đạt được những gì, tin rằng những người hâm mộ cũng không nên mà đổi thay tình ái đã dành cho họ. M.U muốn chiêu mộ Ronaldo: Đừng phí tiền! Diễn biến mới trong vụ Messi bị tố ăn gian thuế Johan Cruyff lo ngại Messi và Neymar sẽ xung đột Real sẵn sàng ký hợp đồng kỷ lục để giữ chân Ronaldo |
Thứ Sáu, 26 tháng 7, 2013
Messi và Ronaldo: Không ai một mình làm nên tất cả
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét