Các nước này là những thành viên của TPP
Theo như FTA được ký kết giữa Hoa Kỳ và Chile, quy tắc xuất xứ đối với mặt hàng này theo điều kiện về chuyển đổi mã số hàng hóa (CTH, CH) và hàm lượng khu vực (RVC) chẳng hạn như 30 – 35%. Về vấn các nhà đầu tư nước ngoài vào đầu tư vào ngành sản xuất sợi, dệt, nhuộm. Nhưng ngược lại quy tắc như “Yarn Forward” hoặc RVC là những lề luật mang tính chủ quan nhằm hạn chế hoặc khuyến khích du nhập hoặc xuất khẩu của một số chủng loại hàng hóa.
Hiện thời, Việt Nam xuất khẩu cốt tử mặt hàng may mặc theo quy tắc xuất xứ “Yarn Forward”. Chẳng hạn về nguyên phụ liệu, thương thảo xoay quanh yêu cầu không nhập những loại bán thành phẩm thí dụ mũ giày, đế giày, các sản phẩm chưa hoàn chỉnh để làm sản phẩm hoàn chỉnh cho xuất khẩu.
Thực tế giờ, nhiều địa phương rất ngại tiếp thu các nhà đầu tư sợi, dệt, nhuộm. Trong bốn ngành đã vừa phân tách thì xem ra thủy sản là ngành có thể tranh thủ nhịp vẹn tròn hơn cả vì được từ khâu sinh sản vật liệu đến chế biến xuất khẩu.
Ảnh: Lê Quang Nhật Ông Nam nhận xét, dệt may hiện là ngành được quan tâm nhất khi Việt Nam tham dự TPP, vì đây là ngành đóng góp cho kim ngạch xuất khẩu rất lớn, tạo công ăn việc làm nhiều.
Để tận dụng có hiệu quả ưu đãi mang tính bền vững từ hiệp định TPP, các nhà xuất khẩu cần lưu ý về môi trường ao nuôi và thức ăn cho thủy sản. Có thể lấy thí dụ này để có thể dự đoán khả năng thương thảo giữa Việt Nam và Mỹ. Hiệp nghị Đối tác chiến lược xuyên thái hoà Dương (TPP) Thủy sản được xem là ngành có lợi thế khi Việt Nam tham dự TPP, bởi có nguồn nguyên liệu trong nước dồi dào.
Luật lệ này dựa trên việc phân loại hàng hóa (HS) theo tổ chức Hải quan thế giới (WCO) và bảng phân loại HS này được vận dụng trên toàn thế giới.
Ngoài dệt may, còn có những ngành sinh sản nào được xác định sẽ có lợi khi Việt Nam tham dự TPP? Theo đánh giá của một chuyên gia kinh tế, Việt Nam sẽ là nước được hưởng lợi nhiều nhất từ TPP. Để tạo nguồn cho ngành may mặc, đây là bài toán khó với Việt Nam bây chừ vì liên quan đến ô nhiễm môi trường và nguồn nước cho ngành sản xuất này.
Ngành dệt may, các doanh nghiệp cần phải lo nguồn nguyên liệu đầu vào thay thế cho nguồn vật liệu lâu nay phụ thuộc nhiều vào Trung Quốc, Đài Loan.
Ngành sinh sản giày dép cũng tương đối thuận lợi, không khó khăn nhiều như ngành may mặc. Trong bốn ngành hàng Việt Nam xuất khẩu lớn là dệt may, da giầy, thủy sản, và chế biết gỗ, chúng ta đã thấy khó khăn vẫn đang ở phía trước đối với ngành may mặc; ngành da giày, thủy sản, và chế biến gỗ tương đối thuận tiện khi TPP chính thức có hiệu lực.
Với ngành chế biến gỗ tương đối thuận tiện vì trong thời gian qua, các nhà sản xuất gỗ nhập khẩu rất nhiều gỗ từ Úc, New Zealand, Hoa Kỳ.
Đặc biệt là ngành thủy sản, đây là ngành mà Việt Nam có thế mạnh và lệ luật xuất xứ không phải là rào cản nữa, đổi lại là rào cản về an toàn vệ sinh thực phẩm. Tuy nhiên, hiệp định TPP có những rào cản nhất định đối với ngành dệt may.
Các Ngọc (thực hành). Theo hiệp nghị giữa Hoa Kỳ và Chile thì hàm lượng khu vực trong sản phẩm gỗ là 35%, giày dép là 55%. Khi hiệp định TPP chính thức có hiệu lực với luật lệ xuất xứ có thể như vừa nêu, các doanh nghiệp có thể chọn nguồn vật liệu dệt từ đâu để đáp ứng các đề nghị của TPP? Liệu các nhà cung cấp vật liệu cho dệt may Việt Nam có chuyển di sinh sản qua Việt Nam? Để có thể tận dụng được những ưu đãi mà TPP mang lại cho ngành may mặc, các doanh nghiệp cần nắm rõ quy tắc xuất xứ để nhập vật liệu từ các nước thành viên TPP như Malaysia và Hoa Kỳ.
Rào cản đó được diễn đạt qua quy tắc xuất xứ như quy định về nguyên vật liệu để sinh sản ra sản phẩm may mặc phải đáp ứng yêu cầu từ sợi “yarn forward”, hoặc nguyên liệu để sản xuất ra sản phẩm vải dệt kim phải đáp ứng đề nghị từ xơ “fiber forward”.
Theo ông, doanh nghiệp Việt Nam nên nghĩ suy về TPP như thế nào cho chuẩn xác để có sự chuẩn bị tốt nhất? thương thuyết TPP, muốn khống chế hay không, một trong những yếu tố quan yếu nhất là lệ luật xuất xứ hàng hóa trong mở cửa thị trường hàng hóa. Quy định về chuyển đổi mã số hàng hóa (CTH, CH) hiện nay được cho là lề luật mang tính công khai, minh bạch, và không mang tính chủ quan.
Trên cơ sở đó, các nhà xuất khẩu sẽ chọn ra phương án tốt nhất để dùng nguyên liệu truyền thống (Trung Quốc) hoặc vật liệu từ các nước thành viên TPP. Phải đổi thay nhập cảng nguyên liệu từ một nguồn khác có giá cao hơn để sinh sản thì giá thành sản phẩm sẽ cao, liệu có cạnh tranh được khi dự TPP? Doanh nghiệp sẽ cân nhắc khi dùng cùng loại nguyên vật liệu ở các nguồn khác nhau, có thể giá thành sản xuất sẽ cao, nhưng xét về thuế suất giảm thì sẽ có lợi hơn hay không.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét